Van-Deu-Truyen-Cuoi
PHIẾM ĐÀM VỀ CAVE
Cave. Chả phải
đó là một danh từ xấu tượng hình cho một điều rất tuyệt của nhiều đàn ông hay
sao.

Nếu chỉ biết đến
cave Quất Lâm, Đồ Sơn…chưa đủ. Hãy
thử một lần đến đảo Bạch Long Vĩ (BLV) đi. Nói thật. Chả bao giờ phải hối hận.
BLV là đảo xa đất liền nhất vịnh Bắc bộ. Người ta phải khuyến khích dân ra đảo
sinh sống. Các vùng lãnh thổ lãnh hải giáp ranh giữa các quốc gia, nếu không có
dân cư sinh sống mà chỉ có căn cứ quân sự rất nhạy cảm trong việc tranh chấp chủ
quyền. Vậy nên ở các đảo họ thúc đẩy việc dân đến ở, xây dựng các công trình
quân sự, chùa chiền, trường học và có phần nơi lỏng, làm ngơ cho nạn cave. Mà
cũng đúng thôi. Sống thì phải ăn, hít thở và làm chuyện
ấy.
Chả có một tài
liệu nào đề cập tới vấn đề mại dâm có từ bao giờ. Nhưng trong chúng ta đều tự
hiểu, thời tiền cổ đến giờ buôn phấn bán hương thời nào mà chả có. Thiết nghĩ,
cũng chả có gì xấu. Đã là nhu cầu thì cái nào chả cần, cái nào chả cấp thiết,
ăn, hít thở và …

Ảnh minh
họa
Nói
chả ai tin, cách đất liền mấy trăm hải lý, dân cư thưa thớt, chỉ có đồn biên
phòng, tàu đánh cá và cave.
Chẳng nơi đâu
cave đẹp, rẻ và lành như ở đảo. Khí hậu đảo trong lành, không khói bụi. Cave
cũng thế. Rất lành. Giá phải chăng. Trăm ngàn một cuốc. Gió mùa, biển động. Cả
trăm tàu đánh cá cùng neo đậu tránh trú bão. Vài trăm thằng đàn ông xa vợ, ăn
lắm hải sản bụng dưới căng phè. Túa lên đảo. Tụ tập chui vào dăm quán cơm phở cà
phê trá hình. Vài tiếng sau, thằng nào thằng ấy mặt phê pha, đời nhẹ tõm, bụng
dưới giải phóng giảm nhẹ sức kéo não xuống bụng
dưới.
Cave mùa biển
động làm gì có giờ nghỉ. Nhiều hôm chẳng cần gì phải mặc đồ cho mệt, cứ tễnh
hễnh, tơ hơ. Chủ bên ngoài xé vé thu tiền chỉ ô. Vào phát múc luôn. Mà chửa kịp
vào ô. Mới ngoài cửa nghe tiếng hậm hự hú há đã phê rơi cả bi thì làm gì cần
khởi động.
Gái ra ngoài đảo
rất nhiều loại, mới lớn, chưa chồng, có chồng, có cả gái già. Nhưng đại đa số là
gái trẻ và đẹp. Bọn họ ở vùng nông thôn, miền núi. Nói chung cũng đủ
loại.
Ra hành nghề
ngoài đảo không sợ công an, không sợ bắt gặp người quen vì đa phần khách trên
đảo là dân thuyền chài. BLV là một trong tám ngư trường lớn của Việt nam, nên
lượng tàu ra vào rất
lớn.
Đàn ông bao
nhiêu tuổi thì hết nhu cầu? Chắc là tắt thở thì khoản kia mới tắt! Chuyện như
bịa, nhưng có ông cụ ngót nghét tám sọi, tháng đôi ba lần thích tình tang, cụ
gọi điện cho em cave kiêm người giúp việc. Nàng kia lại lập tức báo với chủ nhà.
Con có khách gọi, cho con đi nửa tiếng. Chàng ngót tám chục, nàng mới băm ba,
nàng thuộc loại rê rế, đen đen, xấu xấu. Mỗi vị một con xe đạp chính chủ lướt
sang khu nhà nghỉ giá rẻ hội ý nhau. Chàng nhiều cái tý tuổi, chỉ leo được lên
bụng nàng rồi dạy dạy, chả ấn vào được vì trên bảo dưới không nghe. Cũng sờ cũng
nắn hết giờ thì về. Hôm nào xôm cho nàng dăm ba chục. Hôm nào không ra được bố
mày tiếc tiền, rủ nàng vào chợ mỗi người làm cốc chè đỗ đen rồi giải
tán.
Có con bé nom
còn non lắm. Độ mười lăm. Nó theo tàu cao tốc ra đảo cùng bà chủ. Được người
quen giới thiệu ra bán hàng. Sáu tiếng ngồi tàu con bé say mê mệt, hôm sau vẫn
mê mệt ngủ. Đúng ngày biển động. Tàu vào liên tiếp. Khách chơi gái đông như đi
hội. Phòng cũng không còn mà đào cũng thiếu. Bà chủ kêu hết đào, đang gọi đào
động bên về mà chưa được. Thằng chủ tàu khách quen, tiền nhiều nên con mẹ chủ
tiếc! Nó chỉ luôn vào phòng con bé mới ra. Mười lăm tuổi, gái lành. Khách xơi
tái cả lông. Nửa năm sau, con bé phổng phao xinh đẹp hẳn, nó là một đứa đắt
khách nhất trong những đứa đắt khách ngoài
đảo.
Đẹp thì có
quyền. Ngoan nữa thì cái gì cũng có. Tiền bo một ngày biển động cả nhà nó tiêu
cả tháng không hết! Chả như bọn xấu xấu những ngày vắng khách. Sáng sớm bố ở đất
liền đã gọi ra đảo xin cái thẻ điện thoại hai mươi ngàn. Con gái trả lời. Chiều
có khách con gửi cho, sáng giờ đã được nháy chó nào đâu
bố.
Làm nghề gì cũng
cần có lộc và duyên với nghề. Cave cũng không ngoại lệ. Có nàng cave tuổi ngót
ba mươi, chân rất ngắn, nhưng rất đông khách đặt! Chả biết có đúng không nhưng
bọn thuyền chài nói với nhau. Nó không đẹp lắm nhưng da thịt nó có mùi rất lạ.
Camay Tàu gắt mùi thế cũng không át được mùi da thịt nó, mùi nó thơm thơm như da
con gái, khí hư mùi hơi gây gây rất đàn bà. Thằng nào úp mặt vào bụng nó cũng
phê pha sướng. Ấn vào nó, người nó giẫy nảy lên, rất nhẹ, tự nhiên thôi làm
thằng đàn ông cực phấn khích. Con bé có khuôn mặt đôn hậu. Tiếng rên rỉ của nó
nửa hưng phấn, nửa cam chịu, nửa kìm nén. Rất thật! Thằng đàn ông nào thử một
lần cũng thấy phê
pha.
Cave đảo kiếm
tiền chẳng nhiều chỗ để tiêu, đảo nhỏ dăm ba hàng quán. Vắng khách chỉ đánh bài
ăn và ngủ!
Cave đảo sợ nhất
những đợt tàu cá được mùa, tàu ra vào đảo bán cá lấy dầu nhiều. Tiền nhiều
thuyền chài chơi như phá. Có những ngư ông ngoài sáu chục, da đỏ au, vâm như
gấu. Tay vừa bốc cá bốc mực, móng còn đen ngòm màu tiết mực. Các lão già lao vào
gái vội vã như sợ nếu không nhanh cái đàn ông nhiều tuổi kia trong con người các
lão cũng rụng gọng như cua chết, vội vã nghiền ngấu với cái thân mình bẩn thỉu,
cái mồm ngoàm ngoạp như cả tỷ năm chả bao giờ biết vệ sinh
răng.
Có những thằng
đàn ông đi biển xa vợ mấy tháng trời, thèm cả được nhìn cái quần lót đàn bà. Có
thằng chơi xong bo tiền hậu hĩ chỉ xin cái quần lót của gái lúc ở xa bờ để ngắm.
Đời dân chài cũng khổ, lênh đênh đầu sóng ngọn gió, sống chết chẳng biết lúc
nào…
Đời cave hèn
nhục và đen bạc! Vật vã kiếm đống tiền giữa biển khơi, để rồi vào đất liền yêu
nhầm phải một thằng nghiện hoặc lấy phải thằng câu ếch! Thế là hết những tháng
năm vật vã. Không phải tất cả cave đều không muốn bỏ nghề! Có những đứa dứt
khoát từ bỏ sau khi kiếm được đống tiền để về làm người tử
tế.
Có đứa hoàn
lương lấy chồng, lấy ngay phải thằng con lão thuyền chài từng ngủ với nó trên
đảo. Chẳng hiểu sao nửa năm sau con bé bỏ chồng. Lại cuốn theo đường cũ. Vài năm
sau con bé nghiện, sốc thuốc rồi chết. Phải nói đàn bà hiếm có đứa đẹp cả khuôn
mặt lẫn dáng người như nó. Nó chết bên vệ đường vì bạn nghiện thấy dấu hiệu sốc
là bỏ chạy, bọn xe ôm xúm lại, nó vừa chết người vẫn ấm. Có thằng còn cố bóp ty
nó một phát. Vì ngữ xe ôm rẻ tiền chẳng bao giờ mơ ôm được
nó.
Vẫn biết đời là
bể khổ. Nhưng có lẽ không nghề nào khổ , nhục nhã và kì thị như nghề nhà thổ.
Tiền nhà thổ là tiền đổ xuống sông. Chả mấy ai giàu bền từ cái nghề nhà thổ cả.
Cũng là cái l..người sinh ra đươc mang l …vua l..chúa, người sinh ra nghiệp
l…xay lúa ẵm em.
(Nguồn: ở đây này)
(Nguồn: ở đây này)
0 nhận xét: