Chinh-Tri-Xa-Hoi,
Sau các cuộc
kháng chiến oanh liệt, hào hùng của dân tộc, cả nước
có khoảng
1.150.000 liệt sỹ và hàng triệu thương binh. Các anh đã một thời trải qua mưa
bom bão đạn để đưa đất nước đến ngày giải phóng. Trong số đó chúng ta không thể
không nghĩ đến những người anh đã ngã xuống nhưng đến giờ vẫn còn vô danh và
không biết dòng máu các anh đã đổ ở nơi nào trên dải đất đau thương hình chữ S
này. Để lại bao đau đớn và niềm chua xót vô hạn cho những người thân của các anh
và từng người dân Việt Nam chúng
ta.
THÁNG 7 - VIẾT CHO NHỮNG NGƯỜI ĐÃ NGÃ XUỐNG
VÔ DANH
Trong không
khí trang nghiêm của những ngày tháng 7 lịch sử. Mỗi người dân chúng ta không
khỏi bồi hồi, xúc động khi nhớ về những giờ phút hào hùng của toàn dân tộc.
Những ngày cách đây hơn 42 năm cả nước cùng đón tin vui, tin giải phóng hoàn
toàn miền Nam thống nhất đất nước. Để nhớ về những ngày tháng vui mừng đó, chúng
ta một lần nữa không thể không nhắc đến tên những vị anh hùng dân tộc đã hi sinh
xương máu, hi sinh cả tuổi thanh xuân của mình, thậm chí là tính mạng để mang về
độc lập cho dân tộc. Máu của các anh đã hòa vào từng tấc đất thiêng liêng của Tổ
quốc, để giờ đây mỗi bước phát triển của dân tộc Việt Nam đều nhắc đến tên các
anh, lớp trẻ ngày nay luôn tưởng nhớ và gọi tên các anh.

Ở
những giờ phút linh thiêng, trang trọng này, chúng tôi hi vọng rằng nhân dân cả
nước, đặc biệt là thế hệ trẻ ngày nay, thế hệ đang thừa hưởng thành quả của cha
anh ta để lại cùng nhau nhớ về những người anh hùng ấy, những người sẽ sống mãi
trong tim của người dân Việt Nam anh
hùng.
Ngược dòng lịch sử, khi Cách mạng tháng Tám năm 1945 thành công, nước Việt Nam
Dân chủ Cộng hòa (nay là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam) ra đời chưa
được bao lâu thì thực dân Pháp quay lại xâm lược nước ta một lần nữa. Với tinh
thần “thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mất nước, nhất định không
chịu làm nô lệ”, quân và dân ta đã anh dũng chiến đấu chống lại quân xâm
lược.
Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến quyết liệt chống thực dân Pháp, nhiều
đồng bào, chiến sĩ đã ngã xuống, hy sinh một phần xương máu trên các chiến
trường.
Khi
cuộc kháng chiến toàn quốc bùng nổ, ngày 19/12/1946, theo Lời kêu gọi toàn quốc
kháng chiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh, nhân dân cả nước đã nhất tề
đứng dậy kháng chiến với tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”. Qua từng
trận đánh ác liệt, số người bị thương và hy sinh trong ngày một tăng lên để lại
những nỗi đau, mất mát vô hạn cho những người chiến sỹ cùng gia đình, bạn bè,
người thân và mỗi người dân Việt
Nam.
Suốt 30 năm chiến tranh gian khổ, cùng cả dân tộc đứng lên đánh đuổi giặc Pháp,
Mỹ và giữ yên bờ cõi cho dân tộc, lần lượt các anh đã rời quê hương xung phong
lên đường chiến đấu. Trong số họ có những người đã mãi mãi nằm lại đất mẹ, ra đi
không một lời từ biệt gia đình, bạn bè người thân, có những người trở về với đôi
tay, đôi chân không còn lành lặn, cơ thể đầy vết đạn, bom của quân thù. Những
trận địa Thành cổ Quảng Trị, Khe Sanh, Đường 9... còn mãi lưu lại những giọt mồ
hôi, giọt máu thậm chí là thân xác của các anh – những người con ưu tú của dân
tộc Việt Nam anh
hùng.
0 nhận xét: