Chinh-Tri-Xa-Hoi
VÀI LỜI VỚI HAI DÂN BIỂU ĐỨC
Công
Mẫn
Bấy
lâu nay khi nói đến vấn đề nhân quyền thì một trong những chủ đề mà đám dân chủ
cũng như những tổ chức, cá nhân nước ngoài thiếu thiện cảm với Việt Nam khai
thác đó là việc liên quan đến vấn đề giam giữ các phạm nhân trong các trại giam,
trại tạm giam. Mới đây nhất, nhân việc hai vị dân biểu của Đức là Martin Patzelt
và Philipp Lengfeld của Đức có chuyến sang Việt Nam để "tiếp
tục tìm hiểu và thâu thập thông tin về tình trạng nhân quyền tại Việt Nam cũng
như thăm Anh Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh trong tù, như ông Patzelt đã tuyên bố hồi
tháng 4 năm ngoái.”

Martin
Patzelt

Philipp
Lengfeld
Tuy
nhiên, mục đích thăm gặp Nguyễn Hữu Vinh không được cơ sở giam giữ giải quyết.
Vì thế, khi trở
lại Đức, dân biểu Martin Patzelt tỏ ra cay cú: “tôi phải nói lên nỗi bất bình
của tôi trước những yếu kém vẫn còn lớn về tình hình nhân quyền tại Việt Nam.
Thật đáng tiếc là tôi đã không được phép thăm gặp blogger Nguyễn Hữu Vinh đang
bị giam tù”. Còn
đám rận Việt thì đăng đàn ngay trên lề trái với luận điệu “Việt
Nam từ chối không cho thăm nhà tranh đấu nhân quyền đang bị giam
tù”.
Tất
cả đó chỉ là màn kịch của đám dân chủ cũng như các vị dân biểu ngoại bang kia mà
thôi. Chúng ta phải nhìn nhận khách quan vấn đề ở chỗ việc quản lý phạm nhân là
vấn đề vừa có tính trừng phạt người có hành vi phạm tội, vừa phải giáo dục, cải
tạo để họ trở thành người có ích cho xã hội và phải tuân theo các quy định chặt
chẽ về việc thi hành án phạt tù.
Theo
Điều 4 Thông tư 46/2011/TT-BCA ngày 30 tháng 6 năm 2011 Quy định việc phạm nhân
gặp thân nhân; nhận, gửi thư; nhận tiền, quà và liên lạc điện thoại với thân
nhân quy định:
“1.
Những người là thân nhân phạm nhân được thăm gặp phạm nhân gồm: ông, bà nội,
ngoại; bố, mẹ đẻ; bố, mẹ vợ (hoặc chồng); bố, mẹ nuôi hợp pháp; vợ hoặc chồng;
con đẻ, con dâu, con rể, con nuôi hợp pháp; anh, chị, em ruột; anh, chị em vợ
(hoặc chồng); cô, dì, chú, bác, cậu, cháu ruột.
2.
Đại diện cơ quan, tổ chức hoặc cá nhân khác có đề nghị thăm gặp phạm nhân thì
Giám thị trại giam, Giám thị trại tạm giam, Thủ trưởng cơ quan thi hành án hình
sự Công an cấp huyện xem xét, giải quyết nếu xét thấy phù hợp với lợi ích chính
đáng của phạm nhân và yêu cầu của công tác quản lý, giáo dục cải tạo phạm
nhân.”
Hơn
nữa, việc thăm gặp phạm nhân phải tuân theo trình tự được quy định tại Khoản 1
Điều 5 Thông tư này như sau:
“1.
Thân nhân đến thăm gặp phạm nhân phải là người có tên trong Sổ thăm gặp (trường
hợp thăm gặp lần đầu chưa có Sổ thăm gặp thì phải có đơn xin thăm gặp có xác
nhận của Ủy ban nhân dân cấp xã hoặc Công an cấp xã nơi cư trú hoặc của cơ quan,
tổ chức nơi người đó làm việc, học tập) và phải có một trong những giấy tờ sau
(trừ người dưới 16 tuổi): Giấy chứng minh nhân dân; Hộ chiếu; giấy xác nhận là
cán bộ, chiến sĩ, công nhân viên thuộc lực lượng Quân đội nhân dân, Công an nhân
dân. Trường hợp người đến thăm gặp không có giấy tờ tùy thân thì phải có đơn đề
nghị có dán ảnh được Ủy ban nhân dân hoặc cơ quan có thẩm quyền nêu trên xác
nhận, đóng dấu vào đơn và đóng dấu giáp lai vào ảnh….”
Đối chiếu
với các quy định như vậy, thì hai vị dân biểu kia không phải thân nhân của
Nguyễn Hữu Vinh, có nghĩa là không thuộc trường hợp thứ nhất mà chỉ có thể thuộc
trường hợp thứ hai đó là cơ quan, tổ chức, cá nhân khác. Nhưng việc các cá nhân
này thăm Nguyễn Hữu Vinh chỉ là đề nghị ở phía họ chứ việc đồng ý hay không phải
do thủ trưởng các cơ sở giam giữ quyết định trên cơ sở phù hợp với lợi ích chính
đáng của phạm nhân hoặc yêu cầu của công tác quản lý giáo dục phạm nhân. Điều
này là hoàn toàn phù hợp với việc thi hành loại hình phạt này.
Hơn nữa,
muốn được đồng ý thăm phạm nhân thì phải có giấy tờ đầy đủ như trên đã nêu. Tuy
nhiên, các vị dân biểu kia chỉ võ mồm, võ đoán mà không thấy công khai bất cứ
giấy tờ xác nhận của bất kỳ cơ quan tổ chức nào. Điều đó có nghĩa, các vị muốn
gặp là được sao? Sự tùy tiện đó dẫn đến không được chấp nhận thăm gặp là điều
hoàn toàn dễ hiểu.
0 nhận xét: