Van-Hoa-Lich-Su
NGỒI XỔM
| Nguyễn Hoàng Đức |
Dù rằng, nước nhà thuộc
nền văn minh lúa nước, nhiều nơi sình lầy ẩm ướt, nên dễ sinh thói quen ngồi
xổm, nhưng người Việt cũng rất lên án, chê bai kiểu ngồi
này...

Ảnh minh họa
Con người đẹp nhất là
danh dự và kiêu hãnh, vì thế trái nghịch với nó là thói tự ti, nô bộc. Hiển
nhiên, thói quen trông hèn yếu nhất của con người, như triết gia Mauss bàn về
các “kỹ năng của cơ thể” mà chúng ta đã bàn là “ngồi xổm”, tức không có ghế,
cũng chẳng có
bàn.
Không có ghế là chưa xác
định cho mình một chỗ ngồi. Không có bàn thì chưa có chỗ viết – cũng khó mà có
trí
tuệ.
Về điểm này, người Anh
gọi các ngài chủ tịch, người phụ trách diễn đàn, người ở ngôi cao là Chairman
(che-men). Nó được ghép từ hai chữ “chair” – là ghế ngồi, và “man” là người.
Người Việt theo lối Hán tự cũng gọi những người đó là “Chủ tọa”. Nghĩa “chủ” –
là ngôi vị trên - làm chủ, “tọa” – là
ngồi.
Một cách rất căn bản,
triết gia Hegel đã bàn, và gọi thẳng ra: cách ngồi không có ghế ngồi của bất kỳ
ai – là của loại nô
lệ.
Ông phân tích: Chỗ ngồi,
như ghế lớn, ngai vàng là chỗ cho vua chúa, các ông chủ ngự trị. Người càng
quyền cao chức trọng thì càng phải có chỗ ngồi đường bệ, đàng hoàng. Và người
ngồi trong ghế nhà mình bao giờ cũng tự tin hơn ngồi ghế nhà người khác, vì lúc
đó ta là chủ nhà
ta.
Vậy thì, trái lại, hạng
ngồi xổm, có thói quen ngồi xổm, nhấp nhổm nửa đứng nửa ngồi, là hạng nô lệ,
tranh thủ bán ngồi – bán đứng, còn lo chân chạy cho chủ. Và vì mình chỉ là hạng
người dưới làm công nên không thể dám ngự trên
ghế.
Ngồi bệt, dù không có
ghế, vẫn còn hơn ngồi xổm, vì người ta vẫn dám tìm cho mình một chỗ ngồi trên
mặt đất. Và khi ngồi bệt người ta nghỉ ngơi thực sự hơn, tự tin
hơn.
Người phương Tây, khi
không có ghế, họ thường ngồi bệt, hay ngồi xổm chân cao – chân thấp, chứ không
ngồi đều kiểu “hai chân ếch”. Và khi nhìn thấy ai ngồi xổm, họ rất
sợ.
Nhiều đoàn đi làm việc ở
nước ngoài, các vị đại sứ ở nước ngoài mở đầu còn phải dặn mọi người rằng, đi
đâu, tối kỵ ngồi xổm trước mặt người nước ngoài. Đặc biệt là ở những nơi công
cộng.
Một lần tôi được chứng
kiến, có anh bạn thấy một người phương Tây, liền ra góp chuyện cho vui. Trong
khi mọi người đang ngồi trên những chiếc ghế nhựa ở ngoài sân, tiện thấy có một
bờ gạch xây để đặt cây cảnh, anh ta trèo ngay lên ngồi xổm – dạng háng trước mặt
mọi
người.
Người nước ngoài là một
chuyên gia rất dễ tính, hay gần gũi với mọi người từ thủ trưởng cơ quan đến cô
đầu bếp, vậy mà anh ta tỏ vẻ khó chịu ra
mặt.
Dù rằng, nước nhà thuộc
nền văn minh lúa nước, nhiều nơi sình lầy ẩm ướt, nên dễ sinh thói quen ngồi
xổm, nhưng người Việt cũng rất lên án, chê bai kiểu ngồi này. Ở một số vùng
người ta gọi là kiểu “dạng tè he” , hay lịch sự hơn là ngồi “giãi
thẻ”.
Còn có hẳn câu chuyện
chê bai kiểu ngồi xổm đại loại
rằng:
Bà kia ngồi trên bậc
thềm tam cấp, xổm, dạng tè he băm bèo thái rau gì đó. Chợt có một sư cụ đến
chơi, bà vẫn cứ ngồi hồn nhiên như thể “trời sinh mông thì ngồi
xổm”.
Thế là một con vịt đi
dưới sân thấy chướng quá bèn kêu “khẹp”, “khẹp”, “khẹp”… Ngồi vô ý, vô tứ, bản
năng đến độ, gia cầm là những thứ sống nửa hoang dã bản năng – nửa được rèn theo
điều kiện, thấy chướng quá đành khuyên “hãy ngồi khẹp chân
vào”.
Ngồi xổm thế còn chưa
đủ. Ngay tại các thành phố lớn, trung tâm của kinh tế và văn hóa, có cả các quý
bà còn ngồi xổm chỗm chệ trên mặt bàn để bán hàng. Eo ơi, còn chỗ nào để bình
luận
thêm.
Còn chưa hết, ở một số
vùng không chỉ có quý bà đã già, mệt rồi không giữ lễ nghi gì nữa, mà các quý cô
còn rất trẻ chèo thuyền bằng hai chân, dạng hết cỡ, phía dưới lòng thuyền có rất
nhiều quý khách là đàn ông. Còn quý cô vẫn thản nhiên cười nói, thưa hỏi, chuyện
trò như
không.
Xưa kia, nhà thơ Tú
Xương thấy
cảnh:
Trên ghế bà đầm ngoi đít
vịt
Dưới
sân ông cử ngỏng đầu rồng
Đã thấy xấu hổ cho những
mái đầu của đàn ông trước đàn bà. Vậy thì cái cảnh đàn ông dưới lòng thuyền phải
ngước lên, thấp hơn “dạng tè he” của các quý cô, nói chuyện không biết có nên
xấu hổ cho cả hai đằng theo cách người Việt nói: “Người dại để trôn, người khôn
xấu
hổ”?
Hồi còn nhỏ lúc chiến
tranh, đi sơ tán, thấy cảnh ấy, tôi chứng kiến một người đàn ông hỏi giọng nửa
đùa nửa thật: “Cô ơi, chẳng lẽ chân duyên dáng hơn tay?”. Thì bị quý cô nàng sồn
sồn cho ngay một diễn văn “Anh người thành phố biết gì! Chèo thế này cho tiện,
vừa được dựa lưng, vừa đỡ mỏi
tay”.
Trong phẩm chất văn hóa
cũng như giáo dục, người Trung Quốc rất coi khinh những kẻ tiện gì làm nấy, họ
gọi là “bọn tùy tiện”. Bởi lẽ, giáo dục là tạo ra những việc làm đẹp, những việc
đó hầu hết trái với bản
năng.
Con người không thể bạ
đói thì ăn, bạ khát thì uống, bạ mót thì tè chỗ nào cũng được. Và kiểu chèo
thuyền, hay ngồi xổm cho tiện, cho đỡ mệt, dù ở trước mắt mọi người, là một kiểu
tùy
tiện.
Chỉ để ý đến lợi ích bản
năng, mà bỏ qua cái đẹp của giáo hóa thuộc về xã hội. Nói vậy, ở xứ ta, cũng có
nơi như vùng Nhật Lệ chẳng hạn, phụ nữ đứng chèo đò trông rất thanh thoát và
trang nhã. Cái đẹp của cơ thể thì lộ ra, cái đẹp của văn hóa cũng được phơi
bày.
Đàn bà ngồi xổm thì đã
đành, vì phụ nữ được tạo hóa ban cho chiếc xương chậu lớn để sinh nở, nên họ dễ
có kiểu ngồi xổm để luyện cơ hông. Đằng này đàn ông mà ngồi xổm thì ngán không
thể nào tả
được.
Còn ngán hơn, nhiều anh thấy
ngồi xổm, hai chân được bành ra, có vẻ oai hơn, nên anh ta thượng ngay lên ghế
ngồi xổm, ăn nhậu, chuyện trò trước mắt mọi người, trong đó có không ít cả dân
trí thức, sinh viên. Không tin? Xin mời ra quán bia, quán nước, quán ăn, thể nào
cũng được “mãn nhãn”.
0 nhận xét: